Cầm điện thoại, Trần Vũ đi theo Phương Tiểu Vĩ thẳng tiến về phía trước.
Hiện ra trước mắt là một lối nhỏ mọc đầy cỏ dại, hai bên rác rưởi chất cao như núi. Ánh mặt trời lọt qua khe hở của đống đổ nát, dịu dàng khoác lên con đường một lớp áo cà sa.
Tuy khắp nơi toàn là rác, nhưng chúng đã bị phong hóa từ lâu nên không hề bốc mùi hôi thối gay mũi.
Hơn nữa, nơi này còn từng được người ta tu sửa.




